Truyện song ngữ · HSK 4 · truyện 7/7
Chiếc xe đạp của bố
tản văn15 câumọi chữ Hán thuộc HSK 4 trở xuống
Chiếc xe đạp cũ chở tôi suốt sáu năm tiểu học, rồi đến một ngày người ngồi sau là bố.
我家从前有一辆很旧的自行车。
Nhà tôi ngày trước có một chiếc xe đạp rất cũ.
那是爸爸结婚那年买的,比我还大几岁。
Đó là chiếc xe bố mua năm cưới mẹ, còn nhiều tuổi hơn cả tôi.
小学六年,都是爸爸骑着它送我上学。
Suốt sáu năm tiểu học, bố đều đạp nó chở tôi đi học.
冬天的早上,风又冷又大。
Những sáng mùa đông, gió vừa lạnh vừa lớn.
我坐在他后面,一点也不觉得冷。
Tôi ngồi sau lưng bố, chẳng thấy lạnh chút nào.
那时候我以为,爸爸永远不会觉得冷。
Dạo ấy tôi cứ đinh ninh bố sẽ không bao giờ biết lạnh.
后来我上了中学,学校离家很远。
Rồi tôi lên cấp hai, trường xa nhà lắm.
我自己坐车去,那辆自行车就放在门后面。
Tôi tự bắt xe đi, chiếc xe đạp bị dựng lại sau cánh cửa.
它越来越旧,后来连门都出不去了。
Nó mỗi ngày một cũ, sau thì đến cửa cũng chẳng ra khỏi nữa.
去年我回家,看见爸爸在院子里擦那辆车。
Năm ngoái tôi về nhà, thấy bố đang lau chiếc xe ấy ngoài sân.
我问他:“这么旧了,为什么还留着?”
Tôi hỏi: “Cũ thế rồi, bố giữ làm gì?”
他说:“我一看见它,就想起你小时候的样子。”
Bố đáp: “Cứ nhìn thấy nó là bố lại nhớ dáng con hồi bé.”
那天下午,我第一次骑着它带爸爸出门。
Chiều hôm đó, lần đầu tiên tôi đạp xe chở bố ra phố.
风还是那么大,可是这一次,坐在后面的人是他。
Gió vẫn lớn như thế, nhưng lần này, người ngồi phía sau là bố.
我这才明白,有些路,是要换过来走的。
Tôi mới hiểu ra, có những con đường rồi sẽ phải đổi chỗ mà đi.