Bỏ qua điều hướng, tới nội dung

Bài viết · Phát âm · Số liệu

Bốn thanh điệu, và vì sao thanh 3 là chỗ hỏng của cả người học lẫn máy chấm

Tiếng Việt có sáu thanh nên người Việt vào thanh điệu tiếng Trung nhẹ nhàng hơn hẳn. Nhưng thanh 3 không có bản sao trong tiếng Việt — và bộ chấm giọng của chính chúng tôi cũng chỉ đạt 78% trên nó.

27/08/20261.119 chữ6 phút đọc ở 200 chữ/phút

Sáu thanh đổi lấy bốn thanh

Người nói tiếng Anh gặp thanh điệu như gặp một chiều thứ tư: họ chưa từng dùng cao độ để phân biệt nghĩa của từ, chỉ dùng để phân biệt câu hỏi với câu kể. Người Việt thì đã làm việc đó cả đời. Đây là lợi thế thật và nó đến ngay ngày đầu, khác hẳn lợi thế Hán-Việt vốn chỉ mở ra từ HSK 4.

Nhưng “đã quen dùng cao độ” không có nghĩa là “ánh xạ được một-đổi-một”. Bốn thanh tiếng Trung không phải bốn trong sáu thanh tiếng Việt.

ThanhKý hiệuĐường đi của cao độNgười Việt hay đối chiếu với
Thanh 1Cao và giữ đều từ đầu đến cuốiThanh ngang — nhưng phải cao hơn hẳn giọng nói thường
Thanh 2Đi lên, từ giữa lên caoThanh sắc — đối chiếu này khá sát
Thanh 3Xuống thấp, giữ ở đáy, rồi mới lên nếu đứng một mìnhKhông có thanh nào tương ứng
Thanh 4Rơi dứt khoát từ cao xuống thấpThanh huyền hoặc thanh nặng — cả hai đều lệch
Cột cuối là chỗ hay hỏng, không phải chỗ để học thuộc.

Hai dòng cuối là nơi sinh ra gần hết lỗi phát âm của người Việt. Thanh 4 tiếng Trung rơi từ trên cao xuống; thanh huyền tiếng Việt đi xuống nhưng bắt đầu ở vùng thấp và mềm. Đọc (*shì*) bằng thanh huyền thì người nghe vẫn hiểu, nhưng giọng nghe “nhão” — và trong bài thi nói thì mất điểm.

Thanh 3 gần như không bao giờ được đọc đủ

Sách vẽ thanh 3 thành một đường võng: xuống rồi lên. Trong lời nói thật, hình chữ V đầy đủ đó chỉ xuất hiện khi âm tiết đứng một mình hoặc đứng cuối câu. Ở mọi chỗ khác, nó bị cắt còn nửa dưới: xuống thấp và nằm ở đáy, không lên.

Người Việt hay đọc thanh 3 thành thanh hỏi, tức là cố lên ở cuối cho “đủ hình”. Kết quả là âm tiết dài ra và nghe như đang hỏi lại. Chỉ dẫn thực dụng: thanh 3 là thanh THẤP, không phải thanh võng. Giữ giọng ở đáy và đừng cố kéo lên.

Còn một luật nữa mà bỏ qua thì nói sai hàng ngày: hai thanh 3 đứng cạnh nhau thì cái đầu đọc thành thanh 2. Trong kho từ vựng của trang, luật này chạm vào 127 từ, và tổng cộng có 197 từ đổi thanh khi đọc nối (phần còn lại là biến âm của ).

TừĐọc rờiĐọc nối thật
老板lǎo bǎnláo bǎn
只有zhǐ yǒuzhí yǒu
了解liǎo jiěliáo jiě
也许yě xǔyé xǔ
Lấy từ hai tầng pinyin trong data/lexemes_zh.json: pinyin_goc là cách đọc rời, pinyin_noi_syl là cách người bản ngữ thật sự đọc.

Điểm quan trọng: chữ viết không đổi, dấu thanh trong từ điển không đổi. Chỉ cách đọc đổi. Người học tra từ điển và đọc đúng như từ điển ghi thì nói ra một chuỗi mà người bản ngữ nghe thấy gượng, dù không sai một dấu nào.

Máy chấm của chúng tôi hỏng ở đúng chỗ đó

Trang này có một bộ chấm thanh điệu chạy hoàn toàn trên máy người dùng: lấy micro, trích tần số cơ bản bằng thuật toán YIN, chuẩn hoá theo giọng người nói, cắt âm tiết rồi phân loại thanh. Không gửi giọng của bạn đi đâu cả.

Trên tín hiệu tổng hợp — những đường cao độ do chính chúng tôi dựng, đã biết trước đáp án — bộ chấm đạt 100%. Con số đó suýt khiến chúng tôi kết luận “thuật toán chạy tốt”. Nhưng khi đem 159 bản thu giọng người thật (khoảng 40 mẫu mỗi thanh, lấy từ một kho ghi âm mở có giấy phép) ra đo, kết quả khác hẳn.

ThanhĐộ chính xác trên giọng thật
Thanh 198%
Thanh 295%
Thanh 378%
Thanh 478%
Trung bình86,8%
159 bản thu có nhãn sẵn. Ngưỡng tự đặt trước khi đo: 90%.

Nguyên nhân của lần đo đầu (76,1%) hoá ra rất cụ thể: đuôi thanh 4 và đáy thanh 3 rơi vào giọng cót két — dây thanh rung không đều. YIN thấy tín hiệu mất tính tuần hoàn nên đánh dấu đoạn đó là vô thanh và vứt đi. Mà đó đúng là đoạn mang thông tin “giọng đang rơi”. Chữ chỉ còn 9 khung đọc được trên khoảng 28 khung đủ to, mất hẳn đoạn rơi, nên máy đọc thành thanh 1.

Cách sửa là cho ngưỡng một độ trễ: khung nằm cạnh một chuỗi hữu thanh chắc chắn được xét lại ở ngưỡng lỏng hơn, thay vì nới ngưỡng đại trà. Thanh 3 và thanh 4 đi từ 55% lên 78%, tổng thể 76,1% → 86,8%.

21 ca còn hỏng thì gần hết là thanh 3 lẫn với thanh 4, và lý do đã biết từ đầu: chuẩn hoá cao độ trong phạm vi một âm tiết làm mất thông tin về độ cao tuyệt đối. Với một âm tiết đơn lẻ, mốc tham chiếu chính là trung vị của chính nó, nên “cao” và “thấp” không còn nghĩa — mà đó lại là thứ duy nhất tách thanh 4 (rơi từ cao) khỏi thanh 3 (nằm thấp suốt).

Chỗ chúng tôi chưa làm được

Học thử ngay

Đọc xong một bài về vốn Hán-Việt không làm bạn nhớ thêm từ nào. Lộ trình 362 bài xếp thứ tự theo đúng chỉ số đòn bẩy nói ở chuyên mục này — mỗi buổi khoảng bảy phút, và bước đầu tiên cho bạn đọc được một từ tiếng Trung thật.

Đọc tiếp trong trang