Truyện song ngữ · HSK 4 · truyện 12/27
Gió bắc và mặt trời
ngụ ngôn16 câumọi chữ Hán thuộc HSK 4 trở xuống
Gió bắc thổi mạnh bao nhiêu thì người bộ hành giữ chặt áo bấy nhiêu, còn mặt trời chỉ cần ấm dần lên.
北风和太阳争了起来,都说自己的力气最大。
Gió bắc và mặt trời tranh nhau, ai cũng bảo sức mình mạnh nhất.
争了半天,谁也说不过谁。
Cãi nhau hồi lâu, chẳng ai nói lại được ai.
这时候,路上走来一个人,身上穿着一件厚衣服。
Vừa lúc ấy, trên đường có người đi tới, mình khoác một chiếc áo dày.
太阳说,谁能让他把衣服脱下来,谁的力气就大。
Mặt trời nói: ai khiến được ông ta cởi áo ra thì người đó mạnh hơn.
北风同意了,说,这有什么难的。
Gió bắc đồng ý, nói: chuyện này có gì là khó.
北风先来,它一下子刮了起来。
Gió bắc ra tay trước, lập tức nổi lên ào ào.
风越刮越大,树上的叶子都飞走了。
Gió càng thổi càng mạnh, lá trên cây bay sạch.
可是那个人不但没有脱衣服,反而把衣服拉得更紧。
Vậy mà người kia chẳng những không cởi áo, còn kéo áo chặt hơn.
风刮了很久,那个人还是紧紧地抱着自己的衣服。
Gió thổi rất lâu, người ấy vẫn ôm chặt lấy chiếc áo của mình.
北风累得没有办法,只好停了下来。
Gió bắc mệt đến hết cách, đành phải dừng lại.
太阳笑了笑,慢慢从云里出来。
Mặt trời mỉm cười, từ từ ló ra khỏi đám mây.
它先是有一点暖,后来越来越暖。
Ban đầu chỉ hơi ấm, sau ấm dần lên mãi.
那个人擦了擦头上的汗,把衣服解开了。
Người kia quệt mồ hôi trên trán, cởi khuy áo ra.
走了一段路,他自己就把厚衣服脱了下来。
Đi thêm một quãng, chính ông tự cởi luôn chiếc áo dày.
北风站在那里,一句话也说不出。
Gió bắc đứng đó, không thốt nổi một lời.
太阳说,让人自己愿意,比让人不得不做,难多了。
Mặt trời nói: khiến người ta tự nguyện khó hơn ép người ta phải làm nhiều lắm.