Truyện song ngữ · HSK 4 · truyện 13/27
Đi xa học cách bước đi
truyện cười16 câumọi chữ Hán thuộc HSK 4 trở xuống
Chàng trai lên phố lớn học dáng đi thanh lịch, học mãi tới lúc quên luôn cách đi vốn có của mình.
从前有个年轻人,听说北边城里的人走路特别好看。
Ngày xưa có một chàng trai, nghe đồn người trong thành phía bắc đi đứng đẹp lắm.
他想,我要是也会那样走,别人一定会看我。
Anh nghĩ: mình mà đi được như thế, thiên hạ nhất định phải ngó theo.
于是他带上钱和衣服,走了半个月才到那座城。
Thế là anh mang theo tiền và quần áo, đi ròng rã nửa tháng mới tới toà thành ấy.
到了城里,他天天站在街边看别人走路。
Đến nơi, ngày nào anh cũng đứng bên đường xem người ta bước.
这个人的脚抬得高,那个人的手动得快。
Người này nhấc chân cao, người kia vung tay nhanh.
他一样一样地学,学完这个学那个。
Anh học từng thứ một, học xong kiểu này lại sang kiểu khác.
学了几个月,他发现自己越走越难看。
Học mấy tháng, anh nhận ra mình càng đi càng xấu.
别人走得很自然,他走得像在跳。
Người ta bước rất tự nhiên, còn anh bước như đang nhảy.
有一天早上,他想回家,可是刚出门就出了问题。
Một buổi sáng, anh định về quê, nhưng vừa ra khỏi cửa đã gặp chuyện.
他忘了自己本来是怎么走路的。
Anh quên mất trước kia mình đi đứng thế nào.
城里的走法没学会,家里的走法又丢了。
Lối đi trong thành thì chưa thạo, lối đi ở quê lại đánh rơi mất.
他只好坐在路边,看着来来往往的人。
Anh đành ngồi bệt bên đường, nhìn dòng người qua lại.
一位老人问他,你怎么不走呢?
Một cụ già hỏi anh: sao cậu không đi đi?
他说,我把自己的两条腿弄丢了。
Anh đáp: cháu làm mất hai cái chân của chính mình rồi.
老人笑着说,学别人可以,可是别把自己忘了。
Cụ cười: học người ta thì được, nhưng chớ quên mất mình.
后来他练了很久,才又能像从前一样走路。
Về sau anh tập rất lâu, mới lại đi được như xưa.