Truyện song ngữ · HSK 4 · truyện 18/27
Chuyến xe buýt cuối cùng
đời thường17 câumọi chữ Hán thuộc HSK 4 trở xuống
Bác tài chuyến mười một giờ đêm luôn nán lại nửa phút trước khi đóng cửa, và một đêm tuyết lớn cho cả xe biết vì sao.
每天晚上十一点,最后一班公共汽车从火车站开出。
Mười một giờ đêm mỗi ngày, chuyến xe buýt cuối cùng rời ga tàu.
开车的是一位姓周的师傅。
Người cầm lái là một bác tài họ Chu.
周师傅开这条路开了十五年。
Bác Chu chạy tuyến này đã mười lăm năm.
车上常常只有三四个人。
Trên xe thường chỉ có ba bốn người.
有的是刚下班的人,有的是刚下火车的学生。
Có người vừa tan ca, có sinh viên vừa xuống tàu.
周师傅有个习惯,到站以后不马上关门。
Bác Chu có một thói quen: tới bến rồi không đóng cửa ngay.
他会等半分钟,看看后面有没有人跑过来。
Bác đợi thêm nửa phút, ngó xem phía sau có ai chạy tới không.
有一年冬天下大雪,路上的车都开得很慢。
Có năm mùa đông tuyết lớn, xe cộ trên đường đều bò chậm.
那天晚上,车到站的时候已经十一点十分了。
Tối ấy xe về tới bến đã là mười một giờ mười.
车上的人都很累,有人说,快开吧。
Ai trên xe cũng mệt, có người giục: chạy đi bác ơi.
周师傅看了看后面的路,还是等了半分钟。
Bác Chu ngoái nhìn con đường phía sau, vẫn đợi đủ nửa phút.
就在门要关的时候,一个女孩从雪里跑了出来。
Đúng lúc cửa sắp khép, một cô gái từ trong tuyết lao ra.
她的头发上全是雪,一句话也说不出来。
Tóc cô phủ đầy tuyết, không thốt nổi một lời.
车上的人一下子都不说话了。
Cả xe bỗng im bặt.
女孩坐下以后,小声说了一句谢谢。
Ngồi xuống rồi, cô khẽ nói một tiếng cảm ơn.
后来有人问周师傅,为什么每次都要等。
Sau có người hỏi bác Chu, sao lần nào cũng phải đợi.
他说,我年轻的时候,也在雪里跑过。
Bác đáp: hồi trẻ, tôi cũng từng chạy trong tuyết.