Truyện song ngữ · HSK 5 · truyện 18/26
Nửa bình nước để dành cho ngày mai
lịch sử20 câumọi chữ Hán thuộc HSK 5 trở xuống
Giữa sa mạc, đoàn buôn chỉ còn chút nước; ông đội trưởng chia đôi và cấm ai đụng vào nửa phần cất trên xe cuối.
两千年前,从东边到西边有一条很长的路。
Hai nghìn năm trước, từ phía đông sang phía tây có một con đường rất dài.
路上没有城,只有沙和风。
Dọc đường không có thành quách, chỉ có cát và gió.
走这条路的人叫商队,一走就是一年。
Người đi con đường ấy gọi là đoàn buôn, đi là đi cả năm trời.
商队带的东西里,最贵的是丝绸。
Trong hàng đoàn buôn mang theo, quý nhất là tơ lụa.
西边的人从来没见过这样的东西。
Người phương tây chưa từng thấy thứ nào như thế.
他们说,这是从树上长出来的吗?
Họ hỏi: thứ này mọc trên cây ra à?
东边的人笑而不答。
Người phương đông chỉ cười mà không đáp.
那年有一支商队,走到沙漠中间的时候,水快没了。
Năm ấy có một đoàn buôn, đi tới giữa sa mạc thì nước gần cạn.
队长姓陆,走了这条路二十年。
Đội trưởng họ Lục, đi con đường này đã hai mươi năm.
他让大家停下,把剩下的水分成两半。
Ông cho cả đoàn dừng lại, chia chỗ nước còn lại làm đôi.
一半今天喝,一半放在最后一辆车上,谁也不许动。
Nửa uống hôm nay, nửa để trên xe cuối cùng, không ai được đụng vào.
有人不高兴,说,现在都要死了,还留什么。
Có kẻ bực mình: sắp chết đến nơi rồi còn để dành cái gì.
陆队长说,留着的不是水,是明天。
Đội trưởng Lục nói: thứ để dành không phải là nước, mà là ngày mai.
走了三天,他们看见了一片绿色。
Đi thêm ba ngày, họ trông thấy một vạt xanh.
那是一个小地方,有人,有水,有羊。
Đó là một xóm nhỏ, có người, có nước, có dê.
当地人不懂他们的话,他们也不懂当地人的话。
Người bản xứ không hiểu tiếng họ, họ cũng không hiểu tiếng người bản xứ.
陆队长从车上拿下一块丝绸,放在地上。
Đội trưởng Lục lấy từ xe xuống một tấm lụa, trải lên mặt đất.
当地人摸了摸,眼睛一下子亮了。
Người bản xứ sờ thử, mắt sáng bừng lên.
那天晚上,两边的人坐在一起吃饭,一句话也不说。
Tối hôm ấy, hai bên ngồi ăn cùng nhau, không nói câu nào.
可是每个人都笑了。
Nhưng ai cũng cười.