Truyện song ngữ · HSK 5 · truyện 21/26
Vườn rau trên sân thượng
tản văn20 câumọi chữ Hán thuộc HSK 5 trở xuống
Câu đầu tiên mẹ nói khi từ quê lên thành phố là “ở đây không có đất”; ba tháng sau, sân thượng có mười mấy cái chậu.
我妈妈从乡下来城里那年,已经六十岁了。
Năm mẹ tôi từ quê lên thành phố, bà đã sáu mươi tuổi.
城里的房子很小,她进门第一句话是,这里没有地。
Nhà trên phố chật, câu đầu tiên bà nói khi bước vào là: ở đây không có đất.
她住了三个月,不太说话。
Bà ở được ba tháng, ít nói hẳn.
有一天,她一个人上了楼顶。
Một hôm, bà một mình lên sân thượng.
楼顶上什么也没有,只有太阳和风。
Trên sân thượng chẳng có gì, chỉ có nắng và gió.
第二天她就从楼下搬上来两个旧盆。
Hôm sau bà khuân từ dưới nhà lên hai cái chậu cũ.
我说,妈,这上面太热,什么也活不了。
Tôi bảo: mẹ ơi, trên này nóng lắm, cây gì cũng chết.
她没有回答,只是每天早上六点上去,晚上七点下来。
Bà không đáp, chỉ sáu giờ sáng lên, bảy giờ tối xuống.
三个月以后,楼顶上有了十几个盆。
Ba tháng sau, sân thượng đã có hơn chục cái chậu.
里面长出了菜,也长出了几种我叫不出名字的东西。
Trong chậu mọc rau, mọc cả mấy thứ tôi không gọi được tên.
邻居来看,说这是城里最好的一块地。
Hàng xóm sang xem, bảo đây là mảnh đất tốt nhất trong phố.
妈妈笑了,那是她进城以后笑得最开心的一次。
Mẹ cười, lần cười vui nhất kể từ ngày lên phố.
后来楼上的几家人也搬了盆上去。
Về sau mấy nhà tầng trên cũng khiêng chậu lên.
楼顶变成了一个很小的园子。
Sân thượng thành một khu vườn tí hon.
每天早上,那里都有三四个老人在说话。
Sáng nào trên đó cũng có ba bốn cụ ngồi chuyện trò.
妈妈说的是乡下话,别人也听得懂一半。
Mẹ nói giọng quê, người ta cũng nghe hiểu được một nửa.
去年冬天她生病住院,最不放心的就是楼顶。
Mùa đông năm ngoái bà ốm phải nằm viện, lo nhất vẫn là cái sân thượng.
我每天早上六点上去一次,给她拍一张照片。
Sáng nào sáu giờ tôi cũng lên một lượt, chụp cho bà một tấm ảnh.
她看着照片说,你浇水浇得太多了。
Bà nhìn ảnh rồi bảo: con tưới nhiều nước quá.
我说,妈,你快点好起来,自己上去浇。
Tôi nói: mẹ ơi, mẹ khoẻ nhanh lên rồi tự lên mà tưới.