Truyện song ngữ · HSK 6 · truyện 15/47
Ông thầy của một chữ
điển cố20 câumọi chữ Hán thuộc HSK 6 trở xuống
Nhà thơ đắc ý đưa bài mới cho một ông sư già xem; ông chỉ đổi đúng một chữ, và nhà thơ quỳ xuống gọi ông là thầy.
唐朝有个诗人,写了一首写早春花树的诗。
Đời Đường có một nhà thơ, làm một bài thơ vịnh cây hoa đầu xuân.
他自己很得意,觉得最好的是中间那两句。
Ông tự đắc ý, thấy hay nhất là hai câu ở giữa.
那两句写雪后的树,说昨夜开了好几枝花。
Hai câu ấy tả cây sau tuyết, nói đêm qua nở được mấy cành hoa.
他拿着诗去山上的寺里,请一位老人看看。
Ông cầm bài thơ lên ngôi chùa trên núi, nhờ một cụ già xem giúp.
那老人年纪很大,平时只扫院子,不大说话。
Cụ già ấy tuổi đã cao, thường ngày chỉ quét sân, ít nói.
老人读了两遍,拿笔在纸上改了一个字。
Cụ đọc hai lượt, cầm bút sửa lên giấy đúng một chữ.
他把好几枝的几,改成了一。
Cụ đổi chữ mấy trong mấy cành, thành chữ một.
诗人愣住了,站在院子里想了很久。
Nhà thơ sững người, đứng giữa sân nghĩ rất lâu.
好几枝听着热闹,可雪刚化,哪来那么多花。
Mấy cành nghe thì rộn ràng, nhưng tuyết vừa tan, đâu ra lắm hoa thế.
只开一枝才是真的,也才显得早。
Chỉ nở một cành mới là thật, và mới ra được cái ý sớm.
更要紧的是,一枝比几枝孤单,也就更冷。
Quan trọng hơn, một cành thì cô độc hơn mấy cành, nên cũng lạnh hơn.
整首诗的味道,全靠这一个字压住。
Cái vị của cả bài thơ, đều nhờ một chữ ấy giữ lại.
诗人转过身,对着老人跪了下去。
Nhà thơ quay người, quỳ xuống trước mặt cụ già.
他说,您改了我一个字,就是我的老师。
Ông nói, cụ sửa cho tôi một chữ, tức là thầy của tôi.
老人扶他起来,说我只是看得比你慢。
Cụ đỡ ông dậy, bảo tôi chỉ là nhìn chậm hơn ông thôi.
你写的时候急着写完,我读的时候没有急。
Ông lúc viết thì vội viết cho xong, tôi lúc đọc thì không vội.
这句话后来被很多人抄在书上。
Câu ấy về sau được nhiều người chép vào sách.
一字之师这个说法,就是这么留下来的。
Cách nói nhất tự chi sư chính là để lại từ đó.
有意思的是,谁也不记得那位老人姓什么。
Điều thú vị là chẳng ai còn nhớ cụ già ấy họ gì.
留下来的只有那首诗,和那个被改掉的字。
Còn lại chỉ có bài thơ ấy, và cái chữ đã bị sửa đi.