Truyện song ngữ · HSK 6 · truyện 25/47
Họp lớp sau hai mươi năm
tản văn20 câumọi chữ Hán thuộc HSK 6 trở xuống
Buổi họp lớp ai cũng khoe chức và nhà; người ngồi im nhất lại là người cả lớp từng nợ nhiều nhất.
毕业二十年,我们班第一次凑齐开了个会。
Tốt nghiệp hai mươi năm, lớp tôi lần đầu tụ đủ mở một buổi họp.
地点在城里一家饭店,包了一个大厅。
Địa điểm ở một nhà hàng trong thành phố, bao trọn một sảnh lớn.
来了三十一个人,缺了九个,走了两个。
Đến ba mươi mốt người, vắng chín, mất hai.
刚坐下大家还认不出来,靠名字才对上脸。
Vừa ngồi xuống ai cũng chưa nhận ra nhau, phải dựa vào tên mới khớp được mặt.
酒过一半,话题自然转到工作上。
Rượu qua nửa chừng, câu chuyện tự khắc chuyển sang công việc.
有人当了处长,有人开了三家店。
Có người lên trưởng phòng, có người mở ba cửa hàng.
有人说自己在城东买了第二套房。
Có người bảo mình vừa mua căn thứ hai ở phía đông thành phố.
说话的声音越来越大,谁也不肯先停。
Tiếng nói mỗi lúc một to, chẳng ai chịu dừng trước.
坐在角落的老陈一直没有开口。
Lão Trần ngồi ở góc vẫn chưa hé miệng.
他还是当年那个样子,头发白了一半。
Ông vẫn dáng vẻ hồi ấy, tóc bạc mất một nửa.
有人问他现在做什么,他说在县中学教书。
Có người hỏi ông giờ làm gì, ông bảo dạy học ở trường huyện.
桌上安静了两秒,然后话题又转开了。
Bàn tiệc im hai giây, rồi câu chuyện lại chuyển đi chỗ khác.
散场的时候,班长站起来说了几句。
Lúc tan, lớp trưởng đứng lên nói mấy câu.
他说有件事他憋了二十年,今天必须讲。
Anh bảo có chuyện anh nén hai mươi năm, hôm nay nhất định phải nói.
当年我们班有六个人交不起最后一年的学费。
Năm ấy lớp ta có sáu người không nộp nổi học phí năm cuối.
钱是从校长那里领的,说是一位好心人给的。
Tiền lĩnh ở chỗ thầy hiệu trưởng, bảo là của một người tốt bụng cho.
去年校长退休,喝多了才说出那个名字。
Năm ngoái thầy hiệu trưởng về hưu, uống say mới nói ra cái tên ấy.
那是老陈的父亲,一个修自行车的。
Đó là cha của lão Trần, một người sửa xe đạp.
大厅里没有人说话,老陈低着头擦眼镜。
Trong sảnh không ai nói gì, lão Trần cúi đầu lau kính.
那天以后,我们班的群里安静了很多。
Sau hôm ấy, nhóm chat của lớp tôi im ắng hẳn.