Truyện song ngữ · HSK 6 · truyện 27/47
Chuyến tàu đêm cuối cùng trước Tết
tản văn20 câumọi chữ Hán thuộc HSK 6 trở xuống
Toa tàu chật cứng người về quê ăn Tết; một câu hỏi của đứa bé khiến cả toa lần lượt cùng trả lời.
年前最后一班夜车,从来没有空座。
Chuyến tàu đêm cuối cùng trước Tết, chưa bao giờ có ghế trống.
车厢里挤得连过道都站满了人。
Trong toa chật đến mức lối đi cũng đứng kín người.
空气里是方便面、汗水和水果皮的味道。
Không khí là mùi mì gói, mồ hôi và vỏ hoa quả.
我买的是无座票,靠在两节车厢中间。
Tôi mua vé không ghế, tựa ở chỗ nối giữa hai toa.
对面蹲着一个中年男人,脚边放着两个大包。
Đối diện là một người đàn ông trung niên ngồi xổm, cạnh chân đặt hai cái túi lớn.
包上贴着快递单,看得出是从工地寄回去的。
Trên túi dán phiếu chuyển hàng, nhìn ra là gửi về từ công trường.
他一路没睡,只是低头看手机里的照片。
Suốt chặng ông không ngủ, chỉ cúi nhìn ảnh trong điện thoại.
照片上是个小女孩,穿着红色的外套。
Trong ảnh là một bé gái, mặc áo khoác đỏ.
半夜两点,车里终于安静了一些。
Hai giờ đêm, trong tàu rốt cuộc cũng lặng đi phần nào.
有个七八岁的男孩忽然大声问他妈妈一句话。
Có cậu bé bảy tám tuổi bỗng hỏi to mẹ nó một câu.
他问,为什么大家都要回去。
Nó hỏi, vì sao ai cũng phải về.
他妈妈没有回答,可能是太累了。
Mẹ nó không trả lời, có lẽ mệt quá.
蹲着的那个男人抬起头,说了一句。
Người đàn ông ngồi xổm ngẩng đầu, nói một câu.
他说,因为有人在家里等,一年才等这么一回。
Ông bảo, vì có người đợi ở nhà, cả năm mới đợi được lần này.
旁边一个大姐接着说,回去了心才落下来。
Bên cạnh một chị lớn tiếp lời, về tới nơi lòng mới đặt xuống được.
又有人说,我妈今年七十九了。
Lại có người nói, mẹ tôi năm nay bảy mươi chín rồi.
一节车厢的人,就这么一个接一个说下去。
Cả toa tàu, cứ thế người này tiếp người kia nói tiếp.
那个男孩早就睡着了,没有听见后面的话。
Cậu bé thì ngủ mất từ lâu, không nghe được những câu về sau.
天亮的时候,车窗外全是白霜的田。
Lúc trời sáng, ngoài cửa sổ tàu toàn những cánh đồng phủ sương trắng.
车厢里没有人再说话,可谁的脸上都松了。
Trong toa không ai nói gì nữa, mà mặt ai cũng giãn ra.